Hiển thị các bài đăng có nhãn sự tỉnh lặng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn sự tỉnh lặng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 5 tháng 9, 2011

Tao bây giờ là Bác Xén Tóc, mày à.


Chạy lung tung khắp cả Sài Gòn ngày nghỉ lễ cuối cùng, vòng qua vòng lại 5 nhà sách mới lẫn cũ, vẫn chưa tìm ra phiên bản Dế mèn Phưu Lưu Ký ưng ý.Tìm một món quà sinh nhật ý nghĩa, đôi khi cũng thật khó. Chắc mấy tuần tới, phải lui tới mấy tiệm sách cũ thường xuyên, gắng tìm cho ra.

Ms. Moon vừa có 1 quyết định cho riêng cuộc đời của cổ.  Lũ chúng tôi, những đứa bạn, ko đứa nào phán xét, cho rằng nó đúng/sai hoặc sẽ ảnh hưởng tốt/xấu đến tương lai/cuộc đời cổ thế nào. Nhưng đứa nào cũng đau lòng. Chúng tôi đau lòng bởi từng lời nói như từng mũi giao đâm, từng ý nghĩ tiêu cực, từng hành động tựa như bất cần đời của cổ. Ko cần cuộc sống này, nhưng không nỡ buông là thứ cực hình còn tồi tệ hơn cái chết. Thế nên, người ta mới bảo: chết dễ nhưng sống mới khó.

Chơi với nhau bao lâu, đôi khi tôi có cảm giác, chỉ cần nhìn vào mắt, tôi có thể hiểu Mây & Gió nghĩ gì. Nhưng tuyệt nhiên, Moon thì không. Cổ khó đoán.

Cổ tự ví mình với Bác Xén Tóc, một thời oanh liệt lẫy lừng  - kẻ đã từng cắt râu anh chàng Dế Mèn trai tráng; để rồi, sau này lui về, chấp nhận cuộc sống của kẻ ẩn dật, vui đùa cùng ong bướm. Cổ thậm chí còn ví lũ trẻ ngỗ ngược kia chính là những tai họa/ những thế lực mà chính cái oanh hùng, cái ý chí phấn đấu, cái lý tưởng sống nghĩa hiệp cùng cái tài của Bác không thể cưỡng lại, không thể chống trả lại được.

Tôi không phản đối cổ ở điểm này. Cuộc sống này, số phận này, như đôi bàn tay Phật Tổ, Tề Thiên Đại Thánh có cùng 72 phép thần thông cũng không thể thoát nổi. Điều này, càng lớn, mỗi con người chúng ta đều sẽ nghiệm thấy.

Nhưng cái day dứt trong tôi chính là việc chấp nhận điêu ấy quá sớm? Còn điều gì tệ hai hơn việc thấy đồng đội mình buông gươm, và việc duy nhất mình có thể làm là giương mắt đứng nhìn.

Với quá nhiều điểm khác biệt về tính cách, suy nghĩ, tôi & Moon đôi khi không đủ gần gũi để có thể chia sẽ những điều thầm kín bên trong - điều mà khiến tôi điên lên được, ước chi có thể xé toạt cổ ra, xem bên trong có gì mà cổ lại sống 'phiêu diêu' thế kia. Lực bất tòng tâm.

Cuối tháng, khoản cách địa lý giữa chúng tôi sẽ được kéo dài ra thêm 1 tý nữa. Nhưng hy vọng rằng, khởi đầu mới này của cuộc đời cổ sẽ là 1 khởi đầu tốt đẹp. Cổ vui & hạnh phúc là niềm vui của lũ chúng tôi.

With love,


Thứ Năm, 19 tháng 5, 2011

Đánh cắp tý thời gian của công sở.

Lại đánh cắp tý thời gian của công sở.
Trưa nắng, mùi nước hoa sáng nay hơi nặng. Đầu óc khó nghĩ quá.

Mấy hôm nay, cố gắng fisnish cho xong cuốn "Ăn, Cầu Nguyện & Yêu". Đây là lần thứ đọc thứ 2, cách đây đúng 2 năm. Tỷ lệ hiểu tăng lên 30%, tính từ mức 0 - thuở ban đầu.
- Dục vọng là lỗi thiết kế.
- Đừng để cho cơ thể bạn có cơ hôi được suy sụp. Vì nó rất dễ để trở thành một khuynh hướng & lặp đi lặp lại.
- Nhưng tôi yêu anh.
- Nhưng tôi nhớ anh.
- Nước Ý xinh đẹp.
- Ánh nắng.
- Nước mắt thổn thức
- Xinh đẹp
- Tĩnh lặng tuyệt đối.
- Sự kiểm soát. Cô có vấn đề về sự kiểm soát.
- Richard đến từ Texas: đôi bàn tay to bự có thể làm hư hại một số thứ...

Trên là những dòng chữ vẫn còn đọng lại trong tâm trí, tôi đang đọc đến hạt 63, 2 tháng còn lại của Liz để tìm kiếm sự tỉnh lặng tuyệt đối ở Ấn.

Tôi chưa bao giờ giám đối mặt với sự yên lặng của đất, yên lặng của trời & cả yên lặng của người để cảm nhận thấy bản thân mình một cách trọn ven, nghiêm túc cả. Hai mấy năm sống trên cõi đời, quá sợ hãi nỗi cô đơn, sự tuyệt vọng, quá sợ hãi cái gọi là yên lặng, tôi luôn dễ dàng để cho âm thanh/ tiếng nói trôi qua kẽ môi mình, chạy tuột ra ngoài không trung, lấp đầy cái bầu không khí xung quang mình bởi âm thanh, tiếng động, không tĩnh lặng. Nó làm tôi thấy hình như mình vẫn còn đang sống, đang hít thở & hình như bằng cách nào đó, đang tiếp xúc/ trao đổi với thế giới bên ngoài.
Tôi = không tỉnh lặng.
Bất đẳng thức trên, có lẽ quá đỗi tự nhiên được mặc định trong đầu óc, để rồi tôi luôn nghĩ mình thuộc type những người sôi nổi, có hơi hướng hướng ngoại... hàng ngàn từ có thể diễn tả.

Nhưng tôi cảm thấy buồn lắm. Một cảm giác trống rỗng trong lòng.
Sài Gòn, 1 tháng nữa đến sinh nhật 24.