Hiển thị các bài đăng có nhãn sài gòn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn sài gòn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 29 tháng 9, 2011

Vẻ đẹp hào nhoáng của 1 cô gái trẻ thị thành.

Rạo rực, hồi hộp chờ Tiki giao sách. And finally, em đến với tôi chiều qua.


Lăn xả, tận hưởng em trọn đêm qua; 2 đứa lục đục, lạo xạo cả đêm, đến nỗi sáng dậy đi làm mắt tôi đỏ, cay xè, vì 1 đêm thiếu ngủ.
Háo hức là thế, mong chờ là thế. Nhưng qua 1 đêm, tôi lại chán em rồi.
Không như những gì tưởng tượng. Không như những gì đã quảng cáo. Tôi thấy những câu chuyện có phần nhạt nhòa & có phần tiểu thuyết quá, không như những gì tôi mong đợi là bất cứ ai đọc cũng có thể nhìn thấy chính con người mình trong đó. Nào là những huyễn hoặc của việc mối tình toàn những nhân vật gặp lại nhau sau thời gian đi du học tận trời Tây, trời Tàu; những câu chuyện về cái chết, xe Audi, nước hoa; những nhục cảm.... Tôi không thấy trong đó những chân dung của mình, của bạn & của những đứa con trẻ tuổi xa cha mẹ lên thành phố lập nghiệp. Những nhân vật, những tình tiết quá xa rời thực tế.
Em mang vẻ đẹp hào nhoáng của 1 cô gái trẻ thành thị rộn ràng. Nhưng thật xa vời như những vì sao.

Trang viết ngắn của Đoàn Công Lê Huy cũng ko làm cho người đọc ấn tượng mạnh mẽ để có thể thức tỉnh.

Dẫu sao, cũng đã order 6 cuốn để tặng bạn bè. Dẫu sao cũng là lần xuất bản đầu tiên.
Làm kỉ niệm vậy.

Thứ Hai, 11 tháng 7, 2011

người khát lẽ sống.


Sài Gòn vào mưa.
Những cơn mưa chóng vánh đuổi nhau trên phố.

Mùa thi đại học, phố phường ngổn ngang người là người.

Kể ra, Sài Gòn thật rộng lượng. Chúng ta đổ về đây từ mọi ngả của đất nước, sống hàng ngày với Sài Gòn và nuôi dưỡng trong mình niềm thương nhớ về 1 vùng đất khác. Trái tim Sài Gòn vẫn lớn, vẫn ôm ấp mỗi cá thể một.

Tôi cảm thấy mình dễ thở hơn, khi ở đây.

Thứ Tư, 29 tháng 6, 2011

Đàn bà khóc.


Mẹ chưa bao giờ khóc trước mặt tôi.
Chỉ trừ 1 lần, khi cả hai mẹ con đều biết rằng ba sẽ không bao giờ trở lại.

Không biết là điềm gở hay 1 cái gì đó mới mẻ hơn, khi tôi nói có lẽ chúng tôi sắp được đoàn tụ.

Sài gòn, ngày 29/06/2011
After an exhauting working day.

Thứ Ba, 21 tháng 6, 2011

Tình yêu lớn.


Tình yêu lớn thứ... trong đời tôi, đêm nay đã ko đến theo hẹn, để tôi có thể nói với anh ta lời chia tay.

Sài Gòn, khuya 21.06.2011.
Thay vào đấy, tôi lại có 1 chuyến lê lết khắp Sài Thành với 2 chị em nhà Mây.
Him ko đến & ko hề có 1 cuộc phone báo tin.
Chết tiệt.

Thứ Ba, 31 tháng 5, 2011

Bình minh vẫn đợi ta bên rìa Trái Đất.

Bài viết này được publish sau khi màu nail móng tay vừa khô.

Lâu lắm, ghé lại thăm nhà of Nina, lại mạn phép xin đăng 1 bản thơ hay:

ĐI THEO NGÔI SAO DIGAN

Con ong đất bay tới hoa thơm ngát
Con bướm bay tới bụi bìm bìm
Người di gan theo tự do dẫn bước
Đi theo ngôi sao rực rỡ di gan

Người di gan theo tự do dẫn bước
Đi tới khi mắt vẫn thấy đường
Ngôi sao dẫn đi trọn vòng trái đất
Và sẽ lại về bên cạnh người thương


Những lều trại di gan dần khuất bóng
Ta bước dần tới chốn bặt tin
(Bình minh chờ ta bên rìa trái đất)
Nào lên đường, vững bước, di gan!


Con rắn đốm – tới nơi khe núi
Con ngựa hoang – nơi phóng khoáng thảo nguyên
Cô gái di gan theo người thương mến
Máu di gan gọi vào chốn đêm đen


Con lợn rừng – vào đầm lầy rậm rạp
Diệc xám – vào giữa đám sậy lau
Con gái di gan theo người thương vào đêm tối
Vì những tâm hồn tự do rất gần nhau


Và sánh bước đến cùng định mệnh
Địa ngục hay thiên đường cũng chẳng đắn đo
Chỉ cần phải đi, không sợ gì vạn dặm
Đến chân trời, hay xa nữa cũng không lo!


Vậy tiến lên – theo sao di gan du mục
Tới những băng xanh nơi biển đặc đã lâu
Nơi tàu lóe sáng vì băng vừa đóng
Dưới hào quang rực rỡ cực địa cầu


Vậy tiến lên – theo sao di gan du mục
Tới sục sôi những vĩ độ nam phương
Nơi bão táp như trời dùng chổi xể
Đang quét đi những bụi đại dương


Vậy tiến lên – theo sao di gan du mục
nơi cánh buồm run rẩy lúc hoàng hôn,
Và mắt người rầu rĩ tha phương
Nhìn bầu trời đang hiện ra đỏ rực


Vậy tiến lên – theo sao di gan du mục
Nơi gặp bình minh ở tận phía đông
Nơi con sóng khe khẽ đỏ hồng
Đang bò tới cát bình minh êm ái


Con chim ưng bay lên mây cao vút
Tuần lộc đi vào chốn rừng sâu
Còn đàn ông phải đi tìm bạn gái
Luật lệ này đã có từ lâu.


Đàn ông phải đi tìm bạn gái
Hỡi những con đường xin hãy bay xa
Bình minh đợi ta bên rìa trái đất
Và trái đất này – tất cả dưới chân ta!

Rudyard Kipling

Bản dịch: 1 góc của Nina

Nó làm tôi nhớ lại những hình ảnh của cô gái digan trong truyện Thằng Gù Ở Nhà Thờ Đức Bà. Tôi đọc lâu rồi, lăm lắm rồi, từ thuở còn ở độ tuổi kiêu căng trăng tròn. Tôi đã say mê cái nhựa sống tràn trề của cô ấy nhường nào, cái ngây thơ của cô ấy ra sao & đương nhiên cả tình yêu của cô ấy nữa, nó thật trong sáng.

Tôi vẫn nuôi dưỡng trong tâm trí hình ảnh đôi chân trần của cô xoay tròn trên nền gạch của Paris xưa, chiếc váy dài chấm gót xòe rộng theo những lần twirling của cô chủ.

Có lẽ, tôi nên đọc nó lại lần nữa, để sống lại những kỷ niệm đẹp đẽ của tình yêu & nhân tiện, vẽ thêm màu cho tâm hồn khô héo 1 thời gian của mình.

Entry tặng cho màu nail mới, màu tím của sự chờ đợi.

Sài Gòn, rạng sáng 01/06/2011.

Thứ Năm, 17 tháng 3, 2011

Nếu cuộc sống cứ mãi bình yên.

Nếu cuộc sống cứ mãi bình yên...

Tối nay, có cuộc gặp với 1 quen thì cũng là quen, biết thì cũng là biết, nhưng hình như chỉ có vậy.
Câu chuyện vỡ vụn thành những khối, rời rạc. Hậu quả của việc tôi đồng thời chú ý đến anh, lắng nghe anh, mong muốn cùng anh chia sẽ nhưng cũng không muốn bỏ lỡ những bài hát thật hay đang bay đến vành tai. Chúng tôi về sớm.

Hoa tường vi nhuộm hồng mái nhà gỗ, suối chảy róc rách & màu đồng ấm áp của những cây vú sữa. Sài Gòn tối nay thật đẹp, một buổi tối thoáng đạt, mát mẻ hiếm thấy vào mùa này trong năm.

Toi chỉ đang suy nghĩ, khi mà cuộc sống này cữ mãi bình yên, tôi sẽ như thế nào?
Tối nay cũng là 1 đêm bình yên, tôi cảm thấy thế nào?

Bình Yên.