Chủ Nhật, 16 tháng 9, 2012

Tôi phục.

Tôi thấy phục cho những người cha, người mẹ, người anh, người chị hay bất kỳ ai trong chúng ta, gần 7 tỷ người trên trái đất này - mỗi người đều mang trên đôi vai mình một trách nhiệm.

Tôi thấy phục cho chính thân phận con người.

Hôm nay, tôi mệt mỏi, kiệt quệ trong đầu óc lắm. Đầu tôi như rối tung lên, với hàng ngàn những ý nghĩ quẩn quanh, tranh giành, tung hoành ngang dọc. Nói chung là chẳng đâu ra đâu.

Đôi khi, thấy đôi chân mỏi mệt, như bây giờ, tôi cũng ko biết là dựa mình vào đâu nữa. Tôi ko biết phải dựa mình vào đâu nữa. Nghiên mình cho người khác dựa gần 2 năm nay, trong cả quan hệ gia đình & quan hệ tình cảm; lần đầu tôi cảm thấy chán ngán. Lần đầu tôi cảm thấy mỏi mệt; ko muốn nghe, ko muốn biết tất thảy mọi thứ.

2 năm ko phải là 1 khoản thời gian dài mà đã tạo cho tôi 1 tâm trạng như thế. Tôi biết là ko tốt. Ngoài kia, còn có hàng ngàn con người còn có những hoàn cảnh khó khổ hơn tôi, hơn gia đình tôi, hơn anh bây giờ. Nhưng họ có hề than vãn đâu? Tôi thấy phục họ quá.

Tôi chỉ đơn giản là ko biết cách làm sao những suy nghĩ ấy bay biến đi, ra khỏi đầu óc mình để có thể từ từ suy nghĩ & giải quyết mọi thứ.

Giải pháp là do con người tạo ra. Tôi cần phải bình tĩnh & đón nhận những gì thế nhận này trao đến tôi, ko hận thù, ko oán trách. Tôi sẽ ko oán trách số phận, vì người đã cho tôi được sống, được hít thở, được yêu thương & được đón nhận ánh nắng rực rỡ mỗi ngày.

& đương nhiên, kể cả những hôm trời mưa như trút nước như ngày hôm nay.

Cuộc sống này là những chuỗi ngày của sự cố gắng, của nỗ lực. & tôi biết là tôi sẽ làm được.

Ko có gì phải sợ hãi cả. Cố lên!!!!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét