Thứ Ba, 12 tháng 6, 2012

SỰ PHÂN TÂM.

Tôi cá chắc là những nội dung gì sắp được viết ra đây, sẽ chẳng liên quan tẹo nào đến cái tiêu đề kia cả. Chỉ đơn giản là đôi khi, tôi cần phải đặt tên cho 1 cái gì đó - mà cụ thể là đặt tên cho bài viết này, để diễn tả một phần tâm trạng mà tôi không biết phải diễn tả ra sao.

Sống trên đời bao năm qua, có bao giờ bạn mơ ước rằng mình sẽ trở thành một người khác chưa? Một giới tính khác, 1 hoàn cảnh khác, một đầu óc khác, 1 làn da khác, 1 giọng hát khác; 1 gia đình khác or even là 1 hành tinh khác.

Tôi có. Từ bé, tôi luôn mong muốn mình là con trai. Đơn giản thôi. Vì nó là sự cộng hưởng của hàng ngàn lý do của sự khác biệt giữa đàn ông & đàn bà. Tôi muốn làm những thứ mà đàn ông có thể làm được.

Tôi cảm thấy sợ lắm. Hôm nay tôi cảm thấy sợ hãi cuộc sống này ghê gớm. Tôi sợ sáng mai thức giấc, lái sẽ đối mặt với dòng trôi chảy không ngừng của cuộc sống này. Tôi cảm thấy sợ & dường như không còn khả năng kháng cự nữa. Nó hoàn toàn không phải là việc chạy ào về nhà sà vào lòng Mẹ mà hít lấy hít để cái mùi cơ thể bình an or mệt mỏi đến nỗi cần 1 vòng tay ôm thật chặc của 1 người bạn khác giới. Tôi hoàn toàn không biết phải chống trả với cuộc sống này như thế nào nữa.

Một cảm giác mất lý trí; mất đi sự suy nghĩ; mất đi sự chủ động tối thiểu một cách cùng cực.
Trong khi đó, bụng bảo dạ sao lại nặng chình chịch thế kia.

Tp Hồ Chí Minh, còn 4 ngày nữa là bước sang tuổi 25.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét