Thứ Ba, 13 tháng 12, 2011

Drunkent night.

Entry này được viết ngay khi tôi đang say bí tỉ, ngay khi tôi đang không thể điều khiển được hành được hành động của mình ngay phút giây mình đang ngồi đây.
Hôm nay, khách nước ngoài, tôi tiếp 2 người Hàn Quốc + 1 người Hàn ở VN đã lâu, và Sếp tôi; diz nhiên. Chúng tôi ăn seafood & uống rựoi Nếp mới - một thức uống đắc trưng giống như rựou sake dành cho người Nhật vậy. & đương nhiên 1 điều, tôi say.

Tôi chụp hình chung với Vic; Tô để Lee ôm eo mình. & tôi biết Mr Hong dù không muốn trong bụng nhưng vẫn để tất cả những điều đó xảy ra. & Sếp tôi - Ngài Văn Vinh, cũng lực bất tòng tâm để điều đó diễn ra trước mắt mình giống như 1 cứu cánh cuối cùng cho những giừ mà him còn lại trên thế giới này, tôi sẽ dùng V-ing phrases: vớt vát sự nghiệp của mình, mặc kệ những người sung quanh đang phải trả những cái giá như thế nào.

Bạn có thực sự muốn biết cảm giác của tôi khi khi để Lee luồn đôi bàn tay qua kẽ eo mình là gì ko? Hay tôi có thể cảm nhận thấy bờ ngực Vic phập phồng đâu đó bên bờ vai mình khồng? Có lẽ rôi là người quá mẫn cảm với các sự đụng chạm cơ thể, có thể. Nhưng tôi biết 1 điều, Vic/Lee ko hề coi trọng tôi/ Oripharm như những business partner khác. Tôi biết là mình còn chưa đủ tầm. Bằng chứng là Vic/Lee kp hề gọi điện thoại hỏi tôi đã về tới nhà an chưa, or bất kể 1 hành động gì tương tự, để chứng minh họ là những gentle men thực thụ.

Đó là nỗi buồn. sự tủi hổ mà sáng nay thức dậy tôi cảm nhận thây. Buồn nhỉ!!!

Có lẽ, tôi sẽ còn phải đi tiếp khách khứa nhiều để cảm giác bẽ bàng này trôi đi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét