Chủ Nhật, 11 tháng 12, 2011

Chờ cho 1 cuộc tình trôi.

Bấy lâu nay, trong người cũng không có sự thay đổi gì nhiều. Vẫn cách để mái tóc, khuôn mặt, cách đi đứng, quần áo ấy...
Tôi thấy mình sao thật cũ mèm như đống giẻ rách.
Có một thứ trong tôi, không chết đi, ngần ấy năm. Tình yêu dành cho anh. Ngay từ ngày chúng tôi gặp nhau lần đầu tiên.
Tôi cần anh, muốn có anh. Nhưng, lý do của sự không thành ấy, lại không phải ở tôi.
Thời gian trôi đi, và tôi luôn cảm thấy mình thực sự cần có anh ở bên cạnh đến vậy. Luôn luôn, trong giấc ngủ & cả hơi thở thường ngày.
Anh biết & không đón nhận tình cảm của tôi.
Đau đớn thay.

Đành chờ cho 1 cuộc tình trôi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét