Thứ Năm, 22 tháng 12, 2011

Shoes Wish.

Tôi có đọc đâu đó, 1 câu nói vui, đại loại thế này: Nếu mà thiên hạ cho ai phát minh ra Holidays Season, thì ắt hẳn 1 ngày nào đó, các NSX cũng sẽ phải tự nghĩ ra chúng.

Những ngày này, ngoài phố la liệt các quầy hàng sales off. Nơi nơi người ta đua nhau hạ giá.

Và tôi cũng có 1 niềm đam mê rất phụ nữ. GIÀY!!!

Dạo qua các website cả trong & ngoài nước, chấm được mấy đôi.

1. Gucci - Python platform pumps
Gucci
Đôi này quá tuyệt vời rồi còn gì. Mang vào chưng chắc đệp lắm đây ta. ~,~

2. Stella McCartney - Zip-trimmed faux leather ankle boots
Stella McCartney
Trời lạnh, mang đôi này ấm áp nhỉ???


3. Vascara - 1 đôi trong Spring & Summer 2012 Collection

Quay lai với hàng nội rồi nhé. Vì biết mấy đôi kia, còn lâu mới afford nổi.
Đôi này nhìn trên hình xấu xấu vậy thôi, chứ đi vào cặp chưng đen đen của mình thì hơi bị fit. Nói chung ổn. Với tình hình giá cả hiện nay, hãng này có định giá cao hơn mặt bằng, nhưng xiền nào của ấy.

Thôi, tạm kết.
Thè m thèm quá.
Nhưng để đấy thôi.

Thứ Ba, 13 tháng 12, 2011

Drunkent night.

Entry này được viết ngay khi tôi đang say bí tỉ, ngay khi tôi đang không thể điều khiển được hành được hành động của mình ngay phút giây mình đang ngồi đây.
Hôm nay, khách nước ngoài, tôi tiếp 2 người Hàn Quốc + 1 người Hàn ở VN đã lâu, và Sếp tôi; diz nhiên. Chúng tôi ăn seafood & uống rựoi Nếp mới - một thức uống đắc trưng giống như rựou sake dành cho người Nhật vậy. & đương nhiên 1 điều, tôi say.

Tôi chụp hình chung với Vic; Tô để Lee ôm eo mình. & tôi biết Mr Hong dù không muốn trong bụng nhưng vẫn để tất cả những điều đó xảy ra. & Sếp tôi - Ngài Văn Vinh, cũng lực bất tòng tâm để điều đó diễn ra trước mắt mình giống như 1 cứu cánh cuối cùng cho những giừ mà him còn lại trên thế giới này, tôi sẽ dùng V-ing phrases: vớt vát sự nghiệp của mình, mặc kệ những người sung quanh đang phải trả những cái giá như thế nào.

Bạn có thực sự muốn biết cảm giác của tôi khi khi để Lee luồn đôi bàn tay qua kẽ eo mình là gì ko? Hay tôi có thể cảm nhận thấy bờ ngực Vic phập phồng đâu đó bên bờ vai mình khồng? Có lẽ rôi là người quá mẫn cảm với các sự đụng chạm cơ thể, có thể. Nhưng tôi biết 1 điều, Vic/Lee ko hề coi trọng tôi/ Oripharm như những business partner khác. Tôi biết là mình còn chưa đủ tầm. Bằng chứng là Vic/Lee kp hề gọi điện thoại hỏi tôi đã về tới nhà an chưa, or bất kể 1 hành động gì tương tự, để chứng minh họ là những gentle men thực thụ.

Đó là nỗi buồn. sự tủi hổ mà sáng nay thức dậy tôi cảm nhận thây. Buồn nhỉ!!!

Có lẽ, tôi sẽ còn phải đi tiếp khách khứa nhiều để cảm giác bẽ bàng này trôi đi.

Chủ Nhật, 11 tháng 12, 2011

Chờ cho 1 cuộc tình trôi.

Bấy lâu nay, trong người cũng không có sự thay đổi gì nhiều. Vẫn cách để mái tóc, khuôn mặt, cách đi đứng, quần áo ấy...
Tôi thấy mình sao thật cũ mèm như đống giẻ rách.
Có một thứ trong tôi, không chết đi, ngần ấy năm. Tình yêu dành cho anh. Ngay từ ngày chúng tôi gặp nhau lần đầu tiên.
Tôi cần anh, muốn có anh. Nhưng, lý do của sự không thành ấy, lại không phải ở tôi.
Thời gian trôi đi, và tôi luôn cảm thấy mình thực sự cần có anh ở bên cạnh đến vậy. Luôn luôn, trong giấc ngủ & cả hơi thở thường ngày.
Anh biết & không đón nhận tình cảm của tôi.
Đau đớn thay.

Đành chờ cho 1 cuộc tình trôi.