Thứ Hai, 24 tháng 10, 2011

Barely tolerable.

Nước mắt là liều thuốc tốt, cho mọi phụ nữ, cho dù anh có mạnh mẽ tới cỡ nào.

Nếu ko tự nhiên chảy ra, thì phải tống cổ nó ra ngoài bằng mọi cách.
Augush Rush là phương pháp chữa trị hữu hiệu cho tôi tối nay.

Thôi, đi ngủ.

Thứ Ba, 11 tháng 10, 2011

Post nhân dịp mặc áo khoác nam.

Trời Sài Gòn sáng nay se se lạnh, 1 phần vì đang bị ốm trong người.
Sờ soạng thế nào, lại mặc nguyên áo khoác của Tý đi làm.

Lái xe mà lòng dạ cứ nhớ mãi về ngày xưa. Khoản độ lớp 10, đi đâu ra đường mình cũng khoác 1 cái áo len đặc style Đại Hàn, do 1 người đàn ông để quên lại nhà mình (cũng có thể là cố tình để quên, phòng những khi Mẹ & mình có nhớ vê him thì còn có cái mà ngắm). Nhưng mình mặc luôn, bất kể khi nóng or lạnh.

Cuộc sống nhiều sóng gió, cái áo bị thất lạc sau biêt bao lần chuyển nhà.

Cuộc sống của 1 người phụ nữ không chồng hứng chịu nhiều điều tiếng, khó làm cho thiên hạ hiểu hết nổi.

Mình cũng sợ lắm, sợ rằng với bản tính ngông cuồng & rồi dại, mình sẽ chấp nhận 1 cuốc sống tình cảm, hôn nhân nhiều nỗi khuất tất như Mẹ. Nhưng nghĩ lại, sống & giữ trọn niềm tin cho 1 tình yêu thì cũng đâu có gì để đáng phải hối hận.

3 chàng lính ngự lâm vẫn sẽ tiếp tục cưỡi ngựa thong dong hết cuộc hành trình.